VietManitobaForum Homepage Welcome Guest   | Login   
  Search  
  Index  | Recent Threads  | Who's Online  | User List  | Register  | Search  | Help
VietManitoba Di?n Ðàn H?n H?nh Chào Ðón Quí V?

VietManitoba Diển Đàn Hận Hạnh Chào Đón Quí Vị.
Xin Vui Lòng Tham Gia và Đóng Góp Bài Vở Để Giúp Đở Cộng Đồng. Cám ơn Quí Vị Rật Nhiều.
Chúc Quí Vị Một Mùa Giáng Sinh và Năm Mới Gặp Nhiều May Mắn.

Nếu Qúi Vị Có Thắc Mắc Hoặc Yêu Cầu Gì Xin Gởi email về info@mbfreeservices.com.

The VietManitoba Forum Is Being Upgraded To Serve You BETTER

The VietManitoba Forum Is A Free Service To Help Communities To Communicate.  Please Join Us.

If you have any questions/requests please send us an email at info@mbfreeservices.com

Thank you very much and we are happy to work for you.

VietManitoba Forum Management



Quick Go »
Thread Status: Normal
Total posts in this thread: 1
[Add To My Favorites] [Watch this Thread] [Post new Thread]
Author
Previous Thread This topic has been viewed 269 times and has 0 replies Next Thread
Male oldmanborn55

Member's Avatar


Joined: Dec 26, 2005
Posts: 4
Status: Offline
   Tháng Ngày Qua Reply to this Post
Reply with Quote

Giao sổ sách và chìa khoá cho bà Kỳ, tôi lấy xách tay và chiếc áo ấm đi ra cửa, nghe tiếng bà Kỳ gọi, tôi quay trở vào:

- Thưa bác gọi con?

- Có thư của mẹ đây con! Hôm nay bác thấy con nặng nề nhiều rồi, ngày mai để bác ra thu tiền, con cần nghỉ ngơi. Đâu còn mấy ngày nữa con!

Nhìn đôi mắt khoan nhân của bà Kỳ, tôi được an ủi nhiều. Tôi muốn được ngả vào vòng tay thương yêu của bà, tìm sự vỗ về như ngày nào được nũng nịu với mẹ. Từ ngày về sống với ông bà Kỳ, tôi được chăm sóc, khuyên dạy rất nhiều. Nếu không có tình thương, sự cảm thông của ba mẹ và ông bà Kỳ, tôi không biết những ngày tháng qua của mình sẽ ra thế nào. Hướng đôi mắt biết ơn đến bà Kỳ, tôi nhỏ nhẹ thưa:

- Thưa bác, bác sĩ bảo đến mười ngày nữa con mới sinh. Bác cho con phụ với bác cho vui. Làm thu ngân viên cũng khoẻ, đâu có gì nặng nhọc mà bác lo! Hôm nào nặng nề quá con sẽ xin bác nghỉ.

- Từ khi con ở với hai bác, con đã phụ giúp hai bác nhiều rồi. Thời gian này mà mỗi sáng con phải ra tiệm sớm, bác xót xa lắm. Để tối vê nhà, bác cháu mình bàn lại. Con về nghỉ đi, bác có chiên mấy cái chả giò để dành cho con ở nhà đó.

- Cám ơn bác, chút con sẽ về ăn. Bây giờ bác cho con ra biển, hít gió biển và đi bộ một chút nghen bác!

- Con đi một mình sao, con đợi bác gọi bác trai vào coi tiệm, bác đi với con.

- Dạ, bác cho phép con đi một mình, con đang cần giây phút sống với chính mình, bác thông cảm cho con...

- Cũng được...nhưng, đi nhanh rồi về nghe Hân, một mình con ngoài đó bác lo lắm. Chuyện đã qua cho nó qua luôn đi con.

- Dạ, con vâng lời bác, biển buổi trưa đông người, bác đừng lo. Xin phép bác con đi.

- Ờ, con đi.

Ra đến cửa tôi nghe tiếng bà Kỳ lẩm nhẩm một mình:

- Tội nghiệp con bé, không ngờ cuộc đời con bé vậy mà khổ!

Mùa này còn lạnh nên bãi biển buổi trưa khá vắng, tôi thả bộ dọc theo bờ biển, rồi tìm đến một bờ đá ngồi nghe tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ. Tiếng sóng đập vào bờ đá tạo nên những âm thanh buồn tênh. Tôi lấy thư mẹ ra đọc:

Ngọc Hân yêu dấu của ba mẹ,

Con khoẻ không? Ba mẹ mong cho những ngày này con có thì giờ nghỉ ngơi cho tâm hồn thanh thản, thể xác khoẻ mạnh để chờ ngày cháu bé chào đời. Mẹ vừa xin được phép nghỉ ba tuần. Tuần sau mẹ sẽ qua với con. Ba bảo lần nầy ba được lên chức "nội tướng" rất là oai, nên ba sẽ thực thi tất cả quyền hành điều binh khiển tướng với mấy đứa em của con trong nhà. Mẹ yên tâm qua bên đó hủ hỉ với con. Mai mốt mẹ sẽ gọi bác Kỳ nhờ đón mẹ. Con đừng lo sắm sửa gì cả, mẹ đan và may nhiều áo quần cho cháu của mẹ lắm. Khi qua mẹ con mình sẽ nói chuyện nhiều nghe con. Bây giờ mẹ đi chợ, mua thịt về làm chả, và làm sẵn một số thức ăn đề chuẩn bị cho ngày nhậm chức "tân nội tướng" của gia đình mình.

Thương con nhiểu



Cất lá thư vào xách tay, tưởng tượng đến dáng điệu lóng cóng của "tân nội tướng" tôi mỉm cười. Niềm vui chưa kịp dâng lên, , nỗi xót xa ray rứt quấn lấy hồn. Tôi lại buông tiếng thở dài. Nhiều lúc tôi mong ba mẹ la rầy, đánh đập chắc tôi ít đau đớn hơn, nhưng tình yêu ba mẹ dành cho tôi vẫn trọn đầy như ngày nào khiến cho nhiều đêm tôi trăn trở thao thức. Nhưng nếu ba mẹ rầy la từ bỏ, làm sao tôi đủ can đảm sống đến ngày nay, hoặc tôi đã đi vào con đường sa đoạ nào rồi!? Tôi biết chính tình yêu đó đã thêm nghị lực cho tôi tiến bước. Tình yêu của ba mẹ mênh mông như đại dương trước mặt, nhưng sao lắm khi tôi vẫn thấy mình cô đơn vô cùng, như giây phút nầy. Ngọn gió từ ngoài khơi đưa vào mang theo hơi lạnh, tôi rùng mình kéo chiếc áo sát vào người hơn. Tôi nhớ Chương vô cùng. Ước gì giây phút này Chương xuất hiện, để tôi được ngả đầu vào bờ vai anh tìm nơi nương tựa, hay chỉ cần một câu thăm hỏi của Chương, bao nỗi nhọc nhằn, nặng nề của những tháng ngày này cũng sẽ vơi đi. Nhiều lúc tôi cũng không hiểu được chính mình. Có lúc tôi nhớ Chương quay quắt, rồi có hôm nghĩ đến Chương với lòng tràn hận thù. Tình yêu và oán hận vẫn cứ dày vò trong người tôi không nguôi. Làm sao tôi quên được "Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy, Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên..."


*****

Vào một buổi chiều cuối tháng Ba, sau khi chạy khắp các thư viện trong vùng, tìm tài liệu để viết bài cho môn sử học. Tôi và Lan vẫn chưa vừa ý, nên đánh liều đến thư viện đại học tìm thêm sách. Tìm được tài liệu thích hợp, nhưng phân đoạn tôi cần dài chừng hai mươi trang, không thể làm phóng ảnh được, mà thẻ thư viện lại không có. Sau vài phút phân vân , Lan đề nghị nhờ một sinh viên mượn giúp, rồi cố gắng đem trả trước hạn định. Nhận thấy ý kiến của Lan hợp lý, nên hai đứa định tìm một nữ sinh viên nhờ cậy. Tôi và Lan đang dáo dác tìm thì Chương đến, và Chương quen tôi từ đó...

Khi tôi bắt đầu vào năm thứ nhất thì Chương sang năm thứ ba. Mỗi ngày, khi ánh bình minh vừa đem tia ấm đến cho mọi người, tôi cũng nhận được ánh mắt nồng ấm của Chương, trong những lần chờ đón tôi đến trường. Có con đường nào trong khuôn viên trường không in dấu chân của chúng tôi? Khu rừng lá vàng sau trường nên thơ, mơ mộng hơn nhờ tôi và Chương đem tình yêu tô đậm nét. Biết bao lần những chú chim nhỏ vang lời chúc tụng, khi nghe chúng tôi xây mộng mai sau: một gian nhà nhỏ, vài đứa con ngoan hiền, được kết tụ bởi lời thơ ý nhạc, bởi tinh anh tình yêu của chúng tôi. Chúng tôi xây đường vào tương lai đầy hoa mộng. Khi Chương ra trường chúng tôi sẽ làm đám hỏi, chờ tôi tốt nghiệp chúng tôi sẽ xây dựng tổ ấm, bắt đầu bằng một đám cưới đơn sơ nhưng trang trọng. Chúng tôi đem cả bầu trời xanh, những dòng suối mát, thảm cỏ hứng đầy ánh nắng vàng để nuôi cho tình yêu của chúng tôi lớn lên trong tha thiết đậm đà. Nhưng rồi một buổi chiều thiếu ánh nắng, mây đen bắt đầu vần vũ. Tôi ngồi trên bãi cỏ trong khuôn viên trường chờ Chương. Phút chờ đợi thời gian đi quá chậm. Rồi Chương cũng đến, nhưng không phải là Chương của mọi ngày. Chàng đến nhưng thiếu đi ánh mắt nồng ấm thương yêu, thiếu nụ cười trìu mến, thiếu lời thăm hỏi ân cần. Tôi im lặng chờ đợi và chàng cũng im lặng. Sau cùng không chờ đợi được nữa tôi phải lên tiếng trước:

- Sao lâu quá vậy anh? Kết quả thử nghiêm thế nào anh?

Chương im lặng, nhìn xa xăm, một lúc khá lâu chàng đáp:

- Em có thai rồi!

Giọng Chương buồn xa vắng khiến tôi muốn bật khóc. Tôi kịp giữ cho những giọt nước mắt không lăn tròn trên má. Tôi chợt nhớ buổi chiều đến thăm Hạnh. Khi tôi và Hạnh đang ngồi nhắc lại chuyện ngày xưa, cái thuở học trò nhiều thơ mộng và cũng lắm nghịch phá thì Khang, chồng Hạnh, đi làm về. Anh chàng còn ngoài sân, chúng tôi đã nghe tiếng huýt sáo vang vang. Vào nhà Khang ôm chầm lấy vợ:

- Hạnh ơi, em có thai rồi. Chúng mình sắp được lên chức. Vậy là căn nhà bếp sắp có tiếng nhạc oe oe. Để rôi "đêm về nghe con khóc vui triền miên..."

- Thật không anh? bác sĩ bảo mai mốt mới có kết quả thử nghiệm mà!

- Anh nóng ruột quá, gọi hoài nên có kết quả là bác sĩ phải cho hay ngay.

Lúc ấy Khang mới nhận ra sự hiện diện của tôi.

- Ồ Hân, vui quá nên...

- Không sao anh, thấy hai ông bà vui nên Hân cũng được vui theo. Hai ông bà lên chức, Hân cũng được lên chức lây chứ bộ. Vài hôm đây Hân có cháu gọi bằng gì đây Hạnh?

Hạnh cười sung sướng:

- Gọi bằng dì Hân được chưa?

Dù hôm đó Hạnh đã chuẩn bị cơm nước nhưng Khang vẫn đưa chúng tôi đi ăn, mừng ngày sắp lên chức của hai người. Cũng câu nói có bốn chữ ngắn ngủi "em có thai rồi", Hạnh đón nhận với trọn vẹn sung sướng và hãnh diện, còn tôi nhận lấy với đớn đau uất ngẹn trong lòng. Tôi phải gánh lấy hậu quả quên nghe lời khuyên răn của cha mẹ: "Tụi con không nên đi với nhau nhiều ngưòi ta dị nghị. Lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy con biết không? Hay là khôn ba năm dại một giờ. Hoặc đừng bao giờ hái trái xanh, trái xanh không những chát và chua, sẽ làm ê răng tụi con , mà còn đầy cả mủ làm con khó chịu, trái chín mọng vừa thơm vừa ngọt vừa bùi. Con chỉ thưởng thức được hương vị ngọt ngào của tình yêu khi con biết đợi chờ hái trái chín con ạ." Tôi liếc nhìn Chương và khẽ nói:

- Bây giờ mình tính sao hở anh? Chắc phải về thú thật với ba mẹ, rồi xin đám cưới sớm, chứ đâu thể để lâu phải không anh?

- Em nghĩ chuyện đơn giản vậy sao? Có muốn đám cưới, anh cũng phải ra trường, đi làm rồi mình nới có tiền làm đám cưới chứ! Bây giờ hai đứa mình còn đi học , tiền đâu làm đám cưới? Anh còn hai khoá nữa mới xong, ít nhất cũng phải đi làm một năm.

- Bây giờ đâu có vinh hạnh gì mà làm đám cưới cho to hở anh? Mình chỉ làm sơ sơ trong vòng bà con cho chính thức thôi.Rồi sau đó mình vừa đi làm, vừa đi học. Có thể mình sẽ ra trường chậm hơn, nhưng hoàn cảnh của mình có cách gì khác hơn được.

- Hân à, anh là trưởng nam, là cháu đích tôn, không bao giờ ba mẹ chịu làm đám cưới sơ sơ. Vả lại nếu bây giờ tụi mình làm đám cưới, mấy đứa em trong nhà, họ hàng, bạn bè sẽ nghĩ sao? Liệu tụi mình có chịu nổi những lời dèm chế khinh khi của mọi người không?Nghĩ đến ngày mấy đứa em tiếng to, tiếng nhỏ với em, làm sao anh chịu được?

- Mình dại thì mình gánh lấy hậu quả của nó, chứ trốn sao được anh? Anh có bọc nhung bọc gấm bên ngoài thì tội lỗi bên trong nó vẫn là tội.

- Đâu ai bắt mình phải cột cái khổ vào thân hở em?

- Mình đã cột rồi thì phải chịu thôi.

- Đã lỡ cột, nhưng mình vẫn có thể tìm được cách gỡ.

- Bằng cách nào?

- Đẩy nó ra!

- Đẩy cái gì?

- Cái thai.

Tôi hoảng hốt:

- Anh nói sao? Đẩy cái thai ra? Nó là con mình mà, mình nỡ...tội chết anh ơi!

Tôi bật khóc và không dám nói chữ "giết" vừa loé trong đầu, Chương vỗ về:

- Hân à, bình tĩnh mới đủ sáng suốt mà suy tính. Thật lòng, khi nghĩ đến điều đó anh cũng đau lắm, nhưng vì sĩ diện của gia đình, vì hạnh phúc của em, của con, anh mới phải nghĩ đến điều đó. Em thử nghĩ xem, nếu bây giờ mình làm đám cưới, một hai tháng nữa bụng em lớn lên, mọi người dị nghị, liệu mình có sống nổi với những dèm chê đó không? Rồi ba mẹ sẽ xấu hổ vì mình. Điều quan trọng hơn nữa, khi con mình lớn lên nó biết chuyện, rồi buồn tủi có phải tội cho nó không?. Bây giờ nó chưa phải là con người, nó mới tượng thành cái chấm nhỏ trong bụng em, nó chưa là gì cả. Tụi mình còn trẻ, khi mình chuẩn bị sẵn sàng cho đời sống gia đình rồi, mình sẽ có con, sẽ lo lắng chu đáo cho nó để nó có thể ngẩng mặt với đời chứ em...

- Chương còn nói nhiều lắm, nghưng tôi không nghe được gì cả. Những ngày sau đó, hễ gặp nhau là chúng tôi lại giận hờn, cãi vã. Không thuyết phục được tôi, Chương bỏ đi biệt tăm. Chương đi rồi tôi mới cảm thấy chênh vênh. Lắm lúc tôi hối hận đã không nghe lời Chương. Đôi khi tôi nghĩ bây giờ tôi không còn là niềm khao khát, là đối tượng để chinh phục nữa, nên chàng chán và lãng xa dần. ý nghĩ đó làm tôi đau đớn vô cùng, nhung tôi biết đó là sự thật.Tôi vẫn đến lớp nhưng không một lời nào của thầy cô lọt được vào tai, trí óc tôi đi hoang. Cuối cùng tôi bỏ học vì không muốn đóng kịch với tha nhân. Tôi không muốn thầy cô, bạn bè nghĩ đến Ngọc Hân như một cô sinh viên ngoan hiền, mà thật sự tôi đã hư đốn. Những ngày nằm nhà cáo bệnh đó, tôi sống trong ray rứt, hổ nhục cho chính tâm hồn mình. Tôi toan tính thật nhiều, nhưng tôi không quyết định được điều gì. Tôi muốn thú thật với mẹ nhưng lại sợ mẹ buồn. Những lần nhìn dáng khắc khổ của mẹ, mái tóc bắt đầu điểm hơi sương, lòng tôi chùng xuống và tôi đành im lặng. Tôi định trốn nhà ra đi, nhưng nghĩ đến nỗi đau của ba mẹ và các em, tôi lại không dám. Rồi tôi thấy giải pháp của Chương là tốt nhất, nhưng tôi lại sợ gây thêm tội. Nhất là khoảng thời gian đó, con tôi bắt đầu muốn cho mọi người biết sự hiện diện của nó qua tiếng oạ oẹ của tôi vào buổi sáng. May mắn cho tôi, giờ tôi thức dậy mọi người đã đi học, đi làm. Một buổi tối trời mưa, nghe tiếng mưa rả rích mà hồn buồn tê tái. Tôi đang ước ao có một người bạn cảm thông với những ưu tư dày vò để tâm sự thì mẹ vào phòng. Nhìn thấy tôi đang đứng ngắm mưa, mẹ nhắc chuyện ngày xưa:

- Con vẫn còn thích ngắm mưa như những ngày xưa còn bé. Mỗi lần mưa, con thường đứng bên cửa sổ, bảo với mẹ rằng con đang nghe mưa đàn và nhìn mưa múa.

- Nhưng tiếng đàn của mưa bao giờ cũng buồn mẹ nhỉ?

- Mẹ nghĩ buồn hay vui là tùy tâm trạng của mình. Hôm nay con có khoẻ không Hân? Mẹ nghĩ, ngày mai mẹ về sớm đưa con đi bác sĩ. Chứ để con lúc đau, lúc mạnh như vậy hoài mất sức lắm, làm sao con học được, con xanh quá Hân ạ!

- Khỏi đi bác sĩ mẹ, con không bệnh gì đâu.

- Không bệnh sao con phải nghỉ học hoài vậy? Mà Hân nè, sao gần cả tháng nay mẹ không thấy Chương đến chơi và cũng chẳng thấy điện thoại cho con?

- Chương đi rồi mẹ.

- Đi đâu?

- Con không biết.

- Chương không nói gì với con sao? Gia đình Chương có cho con biết Chương đi đâu không?

- Họ cũng không biết Chương đi đâu, họ hỏi con.

- Hai đứa con giận nhau?

- Dạ, gần như vậy.

Mẹ tôi rời chiếc ghế, đến bên cạnh và ôm tôi vào lòng như những ngày tôi còn thơ dại:

- Hân, con khổ lắm phải không?Mẹ có thể chia xẻ phần nào buồn khổ đó với con không Hân?

Dường như trái sầu đã chín, tôi gục vào vai mẹ nức nở:

- Con khổ quá mẹ ơi! Con thương ba mẹ lắm mẹ ơi! Nhưng con đã làm khổ ba mẹ.

- Hân, nói đi con, kể cho hết những ray rứt, đau đớn trong lòng, mẹ sẳng sàng chia xẻ với con mọi đau thương.

- Tôi đã kể cho mẹ nghe sự bồng bột trong tuổi trẻ của chúng tôi, và đề nghị phá thai của Chương. Bây giờ đề nghị ấy cũng trở thành ý nghĩ quyến rũ tôi. Sau khi nghe tôi kể, mẹ ngồi bất động. Ngước nhìn khuôn mặt mẹ, tôi thấy hai hàng nước mắt thi nhau chảy dài. Nhìn thẳng vào mắt tôi, mẹ tôi thật nhân từ:

- Hân à, mẹ thương con vô cùng. Con có biết niềm đau của con cũng là nỗi đau của mẹ không?

Tôi khẽ gật đầu, mẹ tiếp:

- Con không thể phá thai Hân ạ. Phá thai không phải là xoá được tội lỗi con đã làm, mà con chỉ che đậy tội lỗi bằng lớp giấy mỏng bên ngoài, bên trong tội lỗi vẫn còn đó, nó sẽ dằn vặt con suốt đời. Thiên Chúa đã đặt ra định luật cho tình yêu và hôn nhân. Khi con vượt ra khỏi định luật đó là con phạm tội. Tội lỗi chỉ được xoá bỏ khi con xưng nhận nó với Thiên Chúa. Chỉ có Thiên Chúa mới lau sạch những lỗi lầm đó bằng chính huyết của Ngài. Con không thể phá thai, vì những tháng ngày cho con của con đã nằm trong sổ của Thiên Chúa, trong chương trình của Đấng Tạo Hoá. Con có nhớ câu Thánh Vịnh có lần mẹ dạy con học không: Mắt Chúa đã thấy thể chất vô hình của tôi. Số các ngày định cho tôi, đã biên vào sổ Chúa trước khi chưa có một ngày nào trong các ngày ấy. Mình là ai mà dám cắt đứt chương trình ý định Thiên Chúa trên một người hở con?

- Nhưng mẹ ơi, nếu con vẫn để thai nhi lớn lên danh dự gia đình mình sẽ bị tổn hại, con làm gương xấu cho các em.

- Hân à, danh dự gia đình bị tổn hại khi con và Chương mang ý nghĩ ăn nằm với nhau, chứ không phải khi thai nhi xuất hiện. Nhưng ai là người dám xúc phạm đến con, đến gia đình mình, khi con thật lòng ăn năn và được Thiên Chúa tha thứ tất cả lỗi lầm? Đó là vấn đề con phải xét chính mình con với Thiên Chúa. Ngày mai mẹ sẽ gọi nói chuyện với bác Kỳ , nếu hai bác bằng lòng, mẹ sẽ gửi con ở với bác cho đến ngày con sinh. Có thể sau này con muốn ở lại đó tiếp tục việc học cho xong cũng tốt. Với các em, thời gian này xem như vì vấn đề sức khoẻ của con, cần nghỉ ngơi và học ở miền biển, chúng không thắc mắc gì đâu.

- Như vậy là mình dối chúng nó phải không mẹ?

- Mẹ không nghĩ là mình dối chúng nó. Bây giờ chúng còn nhỏ, trí óc chưa đủ phán đoán, khi chúng lớn đủ để nhận định vấn đề, mình sẽ nói cho chúng nó biết. Kinh nghiệm não nề của con cũng là bài học quí. chúng sẽ không bao giờ đi vào vết xe đổ của người khác.

- Rồi chúng sẽ khinh khi bà chị của chúng sao mà tệ như vậy.

- Hân à, khi con được Chúa tha thứ, con sẽ không còn sống trong mặc cảm tội lỗi nữa. Con sẽ bắt đầu con đường mới, sống trong niềm vui và phước hạnh. Có ai trong đời nầy dám bảo đảm suốt đời mình không phạm phải một lỗi lầm nào đâu con. Nếu vậy, không ai có quyền gì khinh khi, kết tội người khác khi mình cũng không gì hơn họ...

Bên ngoài mưa vẫn nhỏ giọt, gió lạnh vẫn rít từng cơn, nhưng căn phòng tôi trở nên ấm cúng, khi tôi cùng quì bên mẹ dâng lên Thiên Chúa lời sám hối và nguyện cầu. Nhạc mưa đưa tôi vào giấc ngủ bình yên , mà hơn ba tháng nay tôi không tìm được...


Trích đăng bài của văn sĩ Tin Lành "Ái Tâm" trong tập truyện "Sau cơn mưa".
----------------------------------------

----------------------------------------
[Edit 5 times, last edit by oldmanborn55 at Jan 14, 2006 2:19:53 AM]
[Jan 13, 2006 8:00:39 AM] Show Post Printable Version        Send Private Message    Hidden to Guest             [Link] Report threaten post: please login first  Go to top 
[Show Thread Printable Version] [Post new Thread]